* Buddha Mountain * Phật Sơn

Calgary Alberta Canada

[中文ENGLISH]

[ TRANG CHỦ | KINH ĐIỂN | ĐẠI TẠNG KINH | THẦN CHÚ | HÌNH ẢNH | LIÊN LẠC ]

PHẬT NÓI KINH SINH

Hán dịch: Đời Tây Tấn, Tam tạng Pháp sư Trúc Pháp Hộ

Việt dịch: Linh-Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

QUYỂN III

 

Trang Chủ

Kinh Điển

Đại Tạng Kinh

Thần Chú

Hình Ảnh

Liên Lạc

 

Số 0154

PHẬT NÓI KINH SINH 5 Quyển

Quyển 1

Quyển 2

Quyển 3

Quyển 4

Quyển 5

 

Kinh 22: Đức Phật Thuyết Giảng Kinh Tổng Tŕ

        Nghe như vầy:

        Một thời, lúc Đức Phật mới thành đạo, Ngài du hóa ở nước Ma-kiệt, trụ chốn pháp nhàn, nơi gốc cây Bồ-đề, cùng với hàng vạn vị Bồ-tát, tất cả đều đă đạt được mọi thành tựu. Như Bồ-tát Phổ Hiền, hành nơi vô nguyện, giải thoát rốt ráo và các vị Bồ-tát như: Bồ-tát Không Vô, Bồ-tát Liên Hoa Tạng, Bồ-tát Bảo Tạng, Bồ-tát Hành Tạng, Bồ-tát Diệu Diệu, Bồ-tát Kim Cang Tạng, Bồ-tát Lực Sĩ Tạng, Bồ-tát Vô Câu Tạng, Bồ-tát Điều Định Tạng, đại thể có tới một vạn vị Bồ-tát như thế, cùng với số lượng chúng Bồ-tát vô kể nơi một thế giới của chư Phật trong cơi Tam thiên đại thiên, mỗi vị từ cơi Phật khác cùng đến họp mặt nơi chúng hội này. Tới nơi, chư vị đều hóa ra ṭa ngồi sư tử, cung kính đảnh lễ Phật xong, th́ an tọa nơi ṭa sư tử phía trước Đức Phật. Bấy giờ, các vị Đại sĩ Bồ-tát ấy, không c̣n phân biệt tôi-ta, thảy đều thanh tịnh không chút cáu bẩn, đều suy nghĩ: “Do nhân duyên chẳng thể nghĩ bàn ǵ mà chư Phật, Thế Tôn có được cảnh giới không thể nêu bày lượng tính hết được? Do từ cái sở nguyện gốc của chư Phật, Thế Tôn mà có được những sự thù thắng đặc biệt như thế chăng? Do nhân duyên ǵ mà chư Phật Như Lai đạt được sự cảm ứng như vậy? Sao gọi đó là việc làm không thể nghĩ bàn, hành động không hề bị ngăn ngại? Làm sao mà Đức Thế Tôn đă dứt sạch mọi niệm, tưởng, đạt được những sự việc đặc thù ấy?”

        Lúc ấy, Đức Thế Tôn biết các vị Bồ-tát trong ḷng đang có những suy nghĩ: Các vị Bồ-tát đang an tọa, chư Phật không có nơi chốn mà luôn thường trụ, các vị ấy muốn hỏi Đức Như Lai về tất cả sự sáng suốt của uy thần của chư Phật và về đức của uy thần ấy luôn tinh tấn không ǵ vượt hơn được, nhờ đó mà tất cả đă thành tựu, đă hội nhập vào được các pháp Tổng tŕ của chư Phật, là nẻo giác ngộ rộng lớn của bậc Thánh, tất cả chốn hội nhập ấy là đặc biệt thù thắng như vậy, không chỗ nào bị ngăn ngại, nẻo hội nhập của thân cũng đều như thế. Những người thân cận với chư Phật, từ bỏ các lỗi lầm, theo đúng giáo pháp chư Phật mà không chấp vào những ǵ đă đạt được th́ thường được yên ổn.

        Khi ấy, Bồ-tát Liên Hoa Tạng chứng nhập vào các pháp mà tâm hướng tới không c̣n những thứ ngăn ngại, chỗ nghĩ về các pháp môn không c̣n chút ngăn che, hạnh của các vị Bồ-tát là hạnh nguyện của Bồ-tát Phổ Hiền, đó là sự tập hợp đầy đủ các hạnh nguyện. Nếu an trụ một cách thích hợp nơi đó th́ chứng nhập được giáo pháp của chư Phật, thấy được Phật trong mười phương, phát khởi tâm đại bi, cứu độ chúng sinh đến cùng, dắt dẫn họ dứt bỏ hết các đường ác. Tất cả các vị Bồ-tát nhờ pháp Định, Tam-muội, mà thấy rơ cơi gốc của ḿnh, nhờ vào trí tuệ của chư Phật mà phát hạnh nguyện đến vô cùng, chúng sinh không ai là không quy phục. Đích cuối cùng của con đường trí tuệ giác ngộ đều nhằm soi tỏ các pháp Tổng tŕ để phân biệt các nẻo giải thoát trong kho tàng hoa sen vi diệu.

        Các vị Bồ-tát-ấy đă vâng theo Thánh chỉ của Đức Phật, mỗi người tự nêu bày:

        -Chư Phật đă nghe thấu hết, hạnh nguyện của chư Phật Thế Tôn thật là không thể lường hết, biến hóa thật vĩ đại, tùy theo bản tướng của các Ngài, thông tỏ các pháp, biết hết tất cả, chư Phật thật là siêu việt, kỳ lạ, không ǵ có thể che khuất được. Chư Phật Thế Tôn trùm khắp pháp giới, hội nhập trong pháp giới của các cơi Phật, có hay không có xứ sở, không một chỗ nào bị ngăn ngại. Những ǵ là mười? Chẳng hạn như Đức Thích-ca tại cung trời Đâu- thuật, thị hiện thọ mạng sau cùng của ḿnh, bỗng nhiên biến mất khỏi cảnh giới ấy, không ǵ ngăn cản hay chế ngự được, cũng không biết ở nơi chốn nào, đă vào thai mẹ, đủ mười tháng sinh ra, rồi bỏ gia đ́nh mà vui vẻ ra đi t́m đạo, ḷng an vui tự tại, đến ngồi bên gốc cây Bồ-đề, tu thành Phật và tích lũy tất cả giáo pháp của chư Phật, chỉ trong khoảnh khắc, Ngài đă thị hiện khắp các cơi Phật, tạo ra sự cám ứng thể hiện qua các điềm lành, thường chuyển pháp luân, vun trồng và phát huy gốc của công đức, phân biệt theo căn cơ mà giảng giải cho chúng sinh, nên gặp được lúc có Phật th́ đủ điều kiện để thành Bồ-tát, chính là do đạo pháp mà thành tựu. Chư Phật Thế Tôn luôn an trụ trong diệu lư “Vô sở trụ”, thường ở nơi trí tuệ mà kiến lập nên. Đă là Phật tử, th́ không vướng mắc vào xứ sở, nơi chốn, phải thấu đạt diệu lư vô sở trụ. Lại nữa, với Phật tử, các Đức Phật, Thế Tôn có mười điều nêu dạy.

         Mười điều đó là:

        -Giáo hóa tất cả chúng sinh, nhằm đưa họ đến bờ giải thoát.

        -Giải trừ hết tất cả những pháp không có trí tuệ.

        -Hằng tu tập theo hạnh đại bi.

        -Có được mười thứ diệu lực.

        -Chuyển bánh xe pháp khắp nơi chốn để giáo hóa mọi người.       

        -Điều phục, dẫn đắt chúng sinh để đạt được giác ngộ b́nh đẳng.

        -Khai mở, chỉ dẫn cho muôn loài khiến đạt được diệu lư “Không chốn trụ”.

        -Ở đó, tự quay về nương tựa theo nẻo “Vô hành” đố́ với tướng pháp.

        -Đạt được cảnh giới tịch tĩnh, an nhiên.

        -Đạt được đạo quả rồi th́ quyết giáo hóa cho mọi người khác cũng đạt đến giác ngộ, giải thoát.

        Đó là mười điều. Lại nữa, Đức Phật c̣n có mười việc mau gặp Đức Như Lai. Mười việc đó là: Vừa gặp chư Phật th́ những chúng sinh ấy liền:

       

        -Bỏ hết tất cả các nơi chốn hướng về trước đây của ḿnh, chỉ giữ lấy lời dạy trọng yếu của chư Phật.

        -Mau chóng có được phước đức cùng quyến thuộc.

        -Chóng thọ lănh được cái gốc của mọi đức hạnh.

        -Liền được thanh tịnh, không c̣n những thua kém, thiếu thốn, dứt hết các hồ nghi.

        Vừa gặp được Chư Phật th́ tất cả những chúng sinh ấy:

        -Được chỉ dẫn con đường đi đến Đại thừa.

        -Khiến dứt hết mọi nẻo sợ hăi.

        -Liền được thành tựu pháp “Bất thoái chuyển”.

        -Phân biệt, nhận rơ căn nguyên của chúng sinh để khai thị, độ thoát cho.

        -Giáo hóa khắp thế gian, làm thanh tịnh các căn của chúng sinh.

        -Vừa gặp được chư Phật Thế Tôn th́ mọi chúng sinh liền dứt hết bao thứ che phủ, ngăn ngại.

       

        Đức Phật thuyết giảng như thế, các vị Bồ-tát nghe kinh thảy đều vui mừng lănh hội.

Kinh 23: Đức Phật Thuyết Giảng về Thích Tử Sở Hân

        Nghe như vầy:

        Một thời Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Bấy giờ, Sở Hân, con cháu ḍng họ Thích (Sở Hân Thích tử) nhiều lần lui tới đây, ra vào không giờ giấc, dựa vào chỗ là đến với họ hàng, nên việc đến, đi của ông thật không thể tính kể, khi th́ sáng sớm, lúc th́ tối trời, hoặc sớm đến, tối đi. Lức ấy, các Hiền giả A-nan, Ưu-đà, Bạc-câu-lô... hội họp lại một nơi, gọi ông Thích tử Sở Hân đến bảo:

        -Này Hiền giả, sao ông hay đi lại không giờ giấc ǵ cả thế? Sao ông đến đây, vào ra không theo đúng giờ giấc, đáng ra th́ ông phải biết tự điều tiết số lượng đi lại ấy chứ?

        Ông Thích tử Sở Hân liền tuông ra những lời thô tục, mắng chửi các vị Hiền giả:

        -Các ông là những kẻ vô trí, chỉ biết vọng động quấy rối, không thể tự an, hô hoán ác khẩu. Các ông là hạng lười nhác, chẳng làm ǵ cho chúng Tăng được hưng thịnh. Ta nay ra vào, thường v́ chúng Tăng nghiêm túc bàn luận về những việc phải, các ông không cho đó là công lao ư? Cái chính là v́ chúng Tăng có chỗ cần biện luận, chớ nên gọi ta là kẻ hay lư sự. Các Hiền giả nhiều chuyện, tỏ ra quá đáng đối với cá nhân ta, Thích tử Sở Hân này. Vả lại, các ông có chỗ muốn cùng biện luận, thế các ông có biết ta đă biện luận về việc của chúng Tăng ra sao không?

        Khi ấy, các vị Tỳ-kheo cùng suy nghĩ: “Ba vị kia th́ lời nói dịu dàng, mềm mỏng, uy đức hơn người, dựa vào gốc của phước đức mà thực hiện, nên chỗ đạt đến được rất nhiều, vượt hẳn người kia. C̣n Thích tử Sở Hân chỉ là một gă nam tử ngu độn, liều mạng, ngớ ngẩn tự đề cao ḿnh, chỗ mong cầu có vẻ quá đáng nhưng không được như ư muốn.”

        Vào một ngày khác, Thích tử Sở Hân đến nhà một ông Trưởng giả, được cúng dường một bữa trưa hết sức thịnh soạn. Hiền giả A- nan đến nơi ấy sau nên đă tới nhà ông Trưởng giả khác, dùng lời nói dịu dàng để nêu bày về sự bền chắc của công đức vun trồng từ kiếp trước, lại v́ họ mà thuyết giảng kinh pháp, khiến cho mọi người trong gia đ́nh ấy hết sức hoan hỷ. Từ đấy, đi khất thực đến đó, Hiền giả A-nan luôn được cúng dường nhiều, họ tự nguyện bố thí không chút phô trương hay mong cầu ǵ.

        Bấy giờ, các vị Tỳ-kheo đem đầu đuôi câu chuyện này thưa rơ với Đức Phật. Đức Phật nói với các vị ấy:

        -Đối với bốn người ấy, chẳng phải chỉ đời này mới xảy ra chuyện tranh nhau trong việc khất thực, ở đấy, chỉ có một người được cúng dường ít, c̣n những người c̣n lại th́ được cúng dường nhiều hơn. Tỳ-kheo A-nan luôn được mọi người khuyến trợ nên thảy đều được yên ổn.

        Đức Phật kể:

        -Về thời xa xưa đă lâu lắm, ở vùng đất lạ kia, có bốn người rất thân thiết, cùng nhau chung sống một chỗ. Khi ấy, có người thợ săn, bắt được một con nai, muốn đem vào thành để bán. Bốn người này thấy sự việc ấy, liền bàn với nhau: “Chúng ta nên t́m cách đi theo người thợ săn kia để mong có được thịt nai! Thử xem ai sẽ kiếm được nhiều nhất!”

        Bàn xong th́ bốn người cùng xuất phát ra đi. Lời hỏi xin của người thứ nhất thật thô lỗ mà c̣n cao ngạo:

        -Ê! Người đàn ông kia, hăy cho ta thịt nai ấy đi, ta muốn ăn đấy.

        Người thứ hai nói:

        -Thưa anh, cho xin một ít thịt, em muốn thưởng thức món thịt đó.

        Người thứ ba thưa:

        -Vị nhân đức đáng kính, có thể cho bớt tôi một ít thịt ấy, tôi vốn rất thích.

        Người thứ tư nói:

        -Thưa vị thân thiết, nhân hậu, có thể bỏ bớt đi một ít thịt! Xin thông cảm mà bố thí cho, tôi muốn được ăn lắm v́ cả bọn tôi đều đói khát!

        Lúc ấy, người thợ săn xét lời nói của bốn người, rồi tùy theo lời của từng người mà dùng kệ đáp lại. Kệ đáp người thứ nhất như sau:

        Lời người rất thô lỗ

        Thịt nào lại cho ngươi

        Nói xin như ra lệnh

        Cho ngươi cái sừng thôi.

        Ông lại dùng kệ đáp người thứ hai:

        Người này th́ hay lắm

        Gọi ta là huynh đài

        Lời kia như thủ túc

        Sẵn ta cho một đùi.

        Ông cũng dùng bài kệ đáp người thứ ba:

        Đem ái kính cho ta

        Ḷng từ bi bao la

        Lời nói như tâm phúc

        Lấy tim gan làm quà.

        Ông lại dùng kệ đáp người thứ tư:

        Lấy ta làm thân thích

        Thân kia được ḥa đồng

        Lời ấy hợp ư lắm

        Lấy hết thịt cho ông.

        Thế rồi người thợ săn, tùy theo ngôn từ của từng người, hoặc thô vụng, hoặc tế nhị mà cho họ các phần thịt. Khi ấy, có vị trời khen ngợi:

        Ngôn từ của nam tử

        Dịu ngọt quy về thân

        Chớ nói lời thô lỗ

        Lợi hại chẳng rời thân.

        Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:

        -Người thứ nhât với ngôn từ thô lỗ ấy nay là ông Thích tử Sở Hân, người thứ hai nay là ông Bạt-đà-ḥa-lê, người thứ ba nay là ông Hắc-ưu-đà, người thứ tư chính là ông A-nan, c̣n vị trời nói bài kệ đó chính là bản thân Ta. Ngày trước đă gặp nhau, đến nay cũng như thế.

        Đức Phật thuyết giảng như vậy, không ai là không vui mừng lănh hội.

Kinh 24: Đức Phật Thuyết Giảng Chuyện Vị Quốc Vương Và Năm Người Con

        Nghe như vầy:

        Một thời Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Bấy giờ, các vị Tỳ-kheo tôn trưởng, mỗi người đều tự bày tỏ những ư nghĩ từ ḷng ḿnh. Hiền giả Xá-lợi-phất, Hiền giả A-na- luật, Hiền giả A-nan, Hiền giả Du Luân và chúng đệ tử năm trăm người đă cùng một lúc ĺa bỏ gia đ́nh để học đạo, dứt mọi nẻo tham muôn, chí quyết không màng sự giàu sang ở đời, thảy đều làm Sa- môn.

        Lúc ấy, Hiền giả Xá-lợi-phất tán thán:

        -Trí tuệ được xem là bậc nhất hơn hết, nhờ đó dứt trừ mọi hồ nghi, ḥa giải mọi sự tranh giành, xâu xé, phân biệt rơ được đạo nghĩa, không có chỗ nào là không thông đạt, cũng flhư trong chỗ tối tăm có được cây đuốc sáng soi tỏ khắp chốn.

        Hiền giả A-na-luật tán thán:

        -Tay nghề khéo léo chính là người thợ giỏi đối với mọi người, nhờ đó đă đem lại sự thành tựu ở nhiều lănh vực, thể hiện được biết bao là kỹ thuật tinh xảo, khiến mọi người đều thích thú, cho nên công xảo là hơn hết.

        Đến lượt Hiền giả A-nan tán thán về cái dáng vẻ đoan chánh bậc nhất:

        -Dung nhan tươi đẹp hơn hết khiến ai thấy cũng đều hân hoan, được mọi người quư trọng, tất cả đều tôn kính như là Đức Phật có ba mươi hai tướng tốt.

        C̣n đây là ư kiến của Hiền giả Du Luận:

        -Luôn chuyên cần tu tập, chưa từng biếng trễ, đức tinh tấn ấy thật đáng ca ngợi, trong thế gian không ai sánh kịp. Nhờ đó lại có thể đi vào trong biển cả, thành tựu được rất nhiều việc lớn. Như Đức Như Lai Thế Tôn, đă thị hiện sinh vào ḍng họ Thích, rồi bỏ đất nước, ngai vàng dốc chí tu tập, thành tựu đạo quả Phật, đoan nghiêm không ǵ sánh, h́nh tướng, sắc diện là bậc nhất như mặt trăng trong đám tinh tú, tươi sáng c̣n hơn cả mặt trời, thân cao một trượng sáu, đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp, tiếng nói vang tỏa khắp tám bộ chúng, nói ra hàng vạn ức âm thanh để giảng thuyết kinh pháp cho các loài trời, rồng, quỷ, thần, người, vật... đều được khai thị, thông tỏ, đều đạt được sở nguyện của ḿnh. Những anh em con chú bác của Đức Phật, tuy mỗi người có tiếng tăm uy tín riêng, nhưng đều quy mạng Đức Phật, xin làm đệ tử của Ngài, công đức của Đức Phật thật không thể nêu bày, xưng tụng hết được. Từ vô số trăm ngàn vạn ức kiếp, Ngài đă tích lũy công đúc, tự tu tập để chứng được quả Phật, rồi v́ tất cả mọi người, mà chỉ ra con đường chân chánh.

        Tất cả các vị trong chúng hội cùng nhau đến thẳng chỗ Đức Phật, hỏi rơ về nguồn gốc việc này:

        -Bạch Thế Tôn, ai là người được xem là bậc nhất. Chúng con đă tụ hội lại và mỗi người đă tự nói lên cái sở trường của ḿnh, mong Ngài minh xét.

        Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Những người ấy chẳng phải chỉ mới đời này tự xưng tán về cái danh dự bậc nhất vô song của bản thân ḿnh, mà đời trước cũng thế. Chỗ quy về của các đời nơi họ thảy đều thuận phục nơi Ta, hết ḷng tôn quư Ta. V́ sao như vậy? về thời quá khứ xa xưa, có một vị quốc vương tên là Đại Thuyền, cơi nước rộng lớn, đất đai mầu mỡ, dân chúng no đủ, các vị đại thần cũng như bá quan đều hết ḷng giúp nước. Nhà vua có năm người con: Người thứ nhât có trí tuệ, người thứ hai có tài khéo léo, người thứ ba rất đoan chánh, người thứ tư rất tinh tấn, c̣n người thứ năm th́ đầy đủ phước đức.

        Mỗi người con đều tự ca ngợi về chỗ sở trường của ḿnh. Người con có trí tuệ, ca ngợi cái trí tuệ bậc nhất trong thiên hạ ấy bằng bài kệ:

        Trí tuệ là hàng đầu

        Hồ nghi giải quyết, mau

        Phân rơ được nghĩa khó

        Giải mọi oán kết lâu.

        Hăy dùng quyền phương tiện

        Giúp người hiểu được nhau

        Mọi người đều hoan hỷ

        Cùng ca ngợi ân sâu.

        Người con thứ hai ca ngợi tài khéo của ḿnh bằng bài kệ:

        Kỹ thuật từ khéo tay

        Nhiều việc thành tựu ngay

        Máy móc làm người gỗ

        Như người thật không sai.

        Cử động co duỗi được

        Người xem thấy khen hay

        Được thưởng ngần ấy báu

        Tài đó chính nhờ đây.

        Người con thứ ba ca ngợi về sự đoan chánh của ḿnh bằng bài kệ:

        Đoan chánh bậc nhất rồi

        Sắc h́nh cũng hơn thôi

        Mọi người xem diện mạo

        Người gần, kẻ xa xôi.

        Đều biết đến tôn kính

        Ân cần việc mọi người

          Họ thờ như thờ Phật

        Vắng mây, rạng mặt trời.

        Người con thứ tư ca ngợi sự tinh tấn của ḿnh bằng bài kệ:

        Tinh tấn lấy làm đầu

        Tinh tấn vào biển sâu

        Hay vượt các hoạn nạn

        Của báu được rất nhiều.

        Lắm tài và dũng mănh

        Do đó, ngại ǵ đâu

        Nghiệp nhà đều nên cả

        Bà con mừng kính yêu.

        Người con thứ năm ca ngợi về phước đức của ḿnh bằng bài kệ:

        Phước đức là tối cao

        An nhiên tự tại vào

        Giàu sang không bờ vực

        Đời đời phước đức gieo.

        Phước được làm Đế Thích

        Luân vương, Phạm thiên cao

        Nếu được thành Phật đạo

        Làm Pháp vương đạo mầu.

        Mỗi người đă tự nói lên cái sở trường của ḿnh, ai cũng tự cho tài của ḿnh là số một, không có thể quyết đoán được v́ không ai chịu phục ai, rồi quay ra nói với nhau:

        -Chúng ta mỗi người phải tự thi thố tài đức của ḿnh, thể hiện rơ tướng thật của kẻ trượng phu bằng cách viễn du đến các nước, tới những nước khác ấy th́ mới biết được cái thù thắng đặc biệt của ai là hạng nhất.

        Bấy giờ, người con có trí tuệ vào được đất nước khác rồi, ông t́m hỏi về dân chúng nước đó lành dữ thế nào, lương thực nhiều ít, sang hèn, giàu có hay nghèo cùng. Ông lại nghe trong nước ấy có hai ông trưởng giả giàu có không ai b́ kịp, trước th́ rất thân thiết nhau, sau lại bất ḥa, bị mọi người đâm thọc xúi bậy, họ lại càng chống đối nhau, trở thành oán thù chất chứa nhiều năm, không thể ḥa giải được. Người con có trí tuệ kia liền bày ra một phương sách khéo léo, mang hàng trăm thức ăn ngon lành đến thẳng nhà ông trưởng giả, yêu cầu gặp mặt để dâng tặng. Ông trưởng giả liền ra gặp, người con có trí tuệ bèn dâng hết thức ăn ngon lành đă mang theo cho ông trưởng giả, rồi đem chuyện đă nghe được về ông trưởng giả ấy, từ tốn hỏi han:

        -Việc trước kia hai bên mất ḷng nhau là do không kịp suy nghĩ, bị kẻ khác đâm thọc nên kết thành oán thù lâu năm, không được gặp gỡ, nói chuyện với nhau, nghĩ rằng đối mặt hầu chuyện là rất khó khăn, cho nên chủ tôi sai tôi mang mấy món ăn uống đến để biếu tặng, xin đại nhân nhận cho, chớ nên quở trách, đây cũng không phải là oán thù truyền đời của cha mẹ, nên chủ tôi sai tôi đến để tỏ rơ ư nhau.

        Vị trưởng giả này nghe xong tỏ ra hân hoan, vồn vă:

        -Tôi rất muốn ḥa giải từ lâu rồi, chỉ tại không có người thân cả hai bên để bày tỏ ư nhau, nay lại tin tôi, khiêm tôn giải bày, thành ư này thật ngoài chỗ mong ước. Tôi xin đón nhận ư nhân hậu ấy và xin thuận theo điều đă nêu bày, chẳng dám trái mạng.

        Người con có trí tuệ đă giải hết mọi nghi ngờ của ông trưởng giả, xong th́ từ tạ ra về.

        T́m đến nhà ông trưởng giả thứ hai, cũng lại như vậy, người con có trí tuệ ấy giải bày mọi ư nghĩ như đă nêu rơ với ông trưởng giả trước. Xong rồi, hẹn thời gian và nơi chốn để cả hai gặp gỡ. Lúc ấy, dân chúng tụ họp đông đảo để tham dự việc ḥa giải oán cừu, cùng lúc tổ chức nào yến tiệc, nào ca hát tưng bừng, cùng nhau vui vẻ, hai bên hỏi nhau gốc ngọn về ư kiến ḥa giải này, mới hay là do người kia khéo bày đặt ra để ḥa giải oán thù cũ, kết thân họ lại như xưa. Mỗi người tự nghĩ: “Ta làm mất ḷng nhau đă lâu, người trong một nước mà không ḥa giải nổi, nay người này từ xa đến đă làm được công việc khó khăn ấy, ân đức này khó mả lường hết, không có lời nào diễn tả trọn vẹn được!” Rồi mỗi người xuất ra trăm ngàn lượng vàng để dâng tặng cho người đă làm công việc ḥa giải. Anh ta liền mang của báu ấy về cho anh em, dùng lời kệ khen:

        Có đầy đủ ngôn từ

        Biện giải thành kinh điển

        Bậc Chánh sĩ biết rộng

        Rốt ráo được an ổn.

        Xem ta dùng trí tuệ

        Đạt được báu dường này

        Ăn mặc tự đầy đủ

        Bố thí rồi c̣n dư.

        Lúc đó, người con thứ hai có tài khéo léo đi đến nước khác, gặp khi quốc vương xứ ấy ham thích các kỹ thuật, anh ta liền lấy gỗ tốt chế tạo một người máy bằng gỗ, h́nh dạng đoan chánh không khác ǵ người sống, y phục, dung mạo, trí tuệ không ǵ so sánh được, có thể làm các việc ca múa, cử động như con người thật. Anh ta có lời ca rằng: “Con trai ta sống đă ngần ấy năm, trong nước thảy cung kính, nhiều nơi đều mang quà tặng cho”.

        Quốc vương nghe được, ra lệnh cho anh ta biểu diễn tài nghệ của ḿnh. Nhà vua cùng phu nhân lên lầu cao ngồi xem cuộc biểu diễn ấy. Người con thứ hai này đă cho người gỗ do ḿnh tạo ra diễn đủ các mục, ngần ấy động tác c̣n hơn cả người sống, vua và phu nhân hoan hỷ vô cùng. Nhân đấy anh chàng người gỗ máy bèn nháy mắt đắm nh́n nhan sắc của phu nhân, nhà vua từ xa trông thấy, ḷng rất phẫn nộ, liền ra lệnh cho người hầu:

        -Chém đầu hắn mang lại cho ta. Tại sao hắn dám nháy mắt nh́n phu nhân của ta, rơ ràng là có ư xấu, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa!

        Người cha của hắn khóc kể, nước mắt chảy ṛng ṛng, quỳ dài cầu xin:

        -Con chỉ có một đứa con trai, nên rất thương yêu quư mến nó, ngồi đứng, tới lui nhờ nó mà khuây khỏa buồn lo, v́ dại dột chẳng kịp nghĩ nên có thất thố với nhà vua, nếu đại vương giết nó th́ xin cho con cùng chết, xin hăy thương xót, con biết đây là tội đáng chết.

        Gặp nhà vua rất giận nên chẳng chịu nghe. Anh ta lại thưa với vua:

        -Như đại vương chẳng chịu tha cho th́ con xin tự tay ḿnh giết nó khỏi phải sai người khác.

        Nhà vua liền đồng ư. Anh ta liền chém sả một bên vai, máy móc bung ra rơi rớt lung tung xuống đất. Nhà vua mới kinh ngạc nói:

        -Sao bản thân ta lại đi giận dữ với cây gỗ? Người này thật là xảo diệu, thiên hạ vô song, chế tạo được người với những ba trăm sáu mươi chi tiết, hơn cả người sống thật!

        Thế là nhà vua liền ban thưởng hàng ức vạn lượng vàng. Người con thứ hai mang vàng về cho anh em để tiêu dùng, làm bài kệ khen:

        Xem nghề khéo của ta

        Thành tựu nhiều lắm đa!

        Làm người sống bằng gỗ

        Người sống chẳng vượt qua.

        Người lớn rất hoan hỷ

        Ngắm nó đàn, múa ca

        Được thưởng nhiều châu báu

        Ai bậc nhất bằng ta?

        Người con thứ ba là người đoan chánh đi đến nước khác. Dân chúng nghe có người đoan chánh từ xa lại, sắc diện h́nh tướng vào hạng bậc nhất, thế gian ít có, nên họ cùng nhau kéo tới để nghinh đón, dâng tặng bao thứ của ngon vật lạ cùng ngọc ngà châu báu. Anh này bèn trổ tài khiến mọi người càng thêm vui thích, càng chiêm ngưỡng cái nhan sắc như vầng trăng trong muôn sao. Những người con gái của các gia đ́nh quư phái giàu sang, vàng bạc châu báu đầy kho đă mang đến tặng biếu cho anh vô số ức các vật báu châu ngọc kỳ lạ. Được của báu rồi, anh ta đem về cho anh em ḿnh và dùng lời kệ khen:

        Đẹp thay sắc như hoa!

        Tướng đoan chánh dễ ưa

        Nữ nhân đều kính trọng

        Yên ổn măi bên ta.

        Mọi người đều chiêm ngưỡng

        Như vầng trăng trong sao

        Nay được bao của bấu

        Bố thí và tiêu pha.

        Người con thứ tư là người có chí tinh tấn đi dần đến nước khác, tới gần bờ một ḍng sông, trông thấy một cây chiên-đàn theo ḍng nước trôi đi, anh ta liền cởi áo lao xuống nước, bơi theo chận lại, vớt lấy. Người nhà của quốc vương lúc ấy đang gấp t́m kiếm cây chiên- đàn, ông liền mang lên dâng cho vua, được thưởng hàng trăm vạn lượng vàng, cùng các thứ châu báu nhiều không thể tính kể được, bèn đem về cho anh em và dùng lời kệ khen:

        Tinh tấn thật tuyệt vời

        Dũng mănh vào biển khơi

        Được nhiều của quư giá

        Cung cấp cho gia tộc.

        Nhờ nổi trên sông nước

        Vớt cây chiên-đàn trôi

        Được vàng hàng ngàn lượng

        Ăn tiêu và cho người.

        Người con thứ năm là người nhiều phước đức, cũng đi đến một nước lớn, gặp lúc trời nóng bức, anh ta nằm nghỉ dưới bóng cây, khi mặt trời đă nghiêng xế, các bóng cây khác đều dời chỗ, nhưng chỗ người ấy nằm th́ bóng cây không dời..Người ấy rơ là thân cao lồng lộng, đoan chánh, tươi đẹp như mặt trời, mặt trăng. Vua nước đó mất, không có thái tử nối ngôi, mọi người bàn:

        -Phải cầu người hiền để làm chủ nước, phải cho người đi khắp nơi trong cơi để tuyển chọn người có thể lập lên làm vua.

        Sứ giả đi t́m, thấy nơi gốc cây có một người như thế, cho là ở đời thật hiếm có: nằm dưới gốc cây mà bóng cây không dời chỗ, ḷng họ tự nghĩ: “Đây quả là một người khác thường, đáng làm vị Quốc chủ.” Những người đi t́m kiếm người hiền bèn trở về thưa với các quan đại thần, nói rơ đầu đuôi. Bấy giờ, quần thần liền chỉnh đốn oai nghi, mang theo xe ngựa, ấn tín, mũ khăn xa giá, y phục đến để nghinh đón. Tắm rửa, xông hương, mặc áo, đội măo, phục sức cho người ấy xong xuôi, tất cả mọi người đều bái yết xưng thần. Vị vua mới lên xe vào cung, hướng mặt về phương Nam tuyên chiếu lên ngôi vua, từ đó đất nước liền được thái b́nh, mưa gió thuận ḥa. Nhà vua tức thời ban chỉ ra ngoài triệu bốn người: một là người có trí tuệ, hai là người có tay nghề tài khéo, ba là người đoan chánh, bốn là người tinh tấn, tất cả bốn người ấy đều được mời vào trong cung, phong giữ chức thị vệ. Vị vua Phước Đức bèn làm bài kệ:

        Người có phựớc đức nhiều

        Làm Đế Thích cao siêu

        Làm vua, Chuyển luân vương

        Trời Phạm cũng ngự triều.

        Người trí và kẻ khéo

        Tinh tấn và mỹ miều

        Đều đến cửa phước đức

        Làm thị vệ đứng hầu.

        Lúc ấy, vua Phước Đức liền dựa vào ngôi cao của ḿnh phong cho anh em mỗi người ai cũng được địa vị tốt.

        Đức Phật nói với các vị Tỳ-kheo:

        -Người trí tuệ thời ấy, bây giờ là ông Xá-lợi-phất, người công xảo là ông A-na-luật, người đoan chính là ông A-nan, người tinh tấn là ông Du Luân, c̣n vị vua Phước Đức là bản thân Ta đấy! Các ông ấy, thời đó mỗi người đều tự xưng tụng cái sở trường của ḿnh cho là bậc nhất, đến hôm nay th́ cũng như thế. Các ông ấy thời bấy giờ đều chẳng bằng Ta, mỗi người chỉ tự ca tụng tài nghệ của ḿnh, c̣n Ta th́ dốc tu tập, nay đă thành Phật đạo, là bậc Tôn quư trong ba cơi, nay tất cả họ đều quy ngưỡng nơi Ta, làm đệ tử, nhờ Phật mà được giải thoát.

        Đức Phật thuyết giảng như thế, không ai là không hoan hỷ lănh hội.

Kinh 25: Đức Phật Thuyết Giảng về Con Cáo Độc Và Con Quạ Đen

        Nghe như vầy:

        Một thuở Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Bấy giờ, Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Ông Điều-đạt là người hung hăng, nguy hiểm, hay khen ngợi những điều ngược ngạo chẳng hợp lư. Tỳ-kheo Câu-ca-lợi khen ngợi ông Điều-đạt, ông Điều-đạt cũng lại ca ngợi ông Câu-ca-lợi, hai ông này ngang ngược ca ngợi nhau, không có nghĩa lư ǵ cả.

        Các vị Tỳ-kheo nghe xong, liền thưa với Đức Thế Tôn: -Kính thưa Bậc Đại Thánh, xem ra như ông Tỳ-kheo Câu-ca- lợi do nương tựa vào giáo pháp kinh điển và giới luật để tin tưởng xuất gia làm Sa-môn, lại làm chuyện ngược đời, đi ca ngợi ông Điều-đạt, lấy trái làm phải, chẳng có nghĩa lư ǵ cả. Rồi ông Điều- đạt th́ lại khen ngợi ông Tỳ-kheo Câu-ca-lợi, lấy trái làm phải, lấy phải làm trái.

        Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Những hạng người ngu si ấy, chẳng phải chỉ mới đời này ngang ngược ca ngợi nhau, lấy trái làm phải, lấy phải làm trái đâu, mà từ đời trước chúng cũng đă như vậy.

        Đức Phật kể:

        -Thuở quá khứ xa xưa, có người từng giữ một chức quan nhỏ, khi chết được bà con đem bỏ trong rừng cây tạp. Khi ấy, có con cáo độc và con quạ đen cùng đến ăn thịt xác chết ấy, rồi cùng nhau ca ngợi. Đậu trên cành cây, con quạ v́ con cáo mà nói kệ:

        Thân giống như sư tử

        Đầu như vị Tiên nhân

        Chân như chân nai chúa

        Tinh hoa đẹp tuyệt trần.

        Con cáo độc liền đến bên gốc cây đọc bài kệ khen:

        Trên cây, vị nào đấy?

        Trí tuệ thật tuyệt vời

        Ánh sáng mười phương chiếu

        Sắc tía như vàng tươi.

        Con quạ đáp:

        Chính là sư tử lớn

        Muốn đến đây gặp thôi,

        Chân ấy, chân nai chúa

        Được lợi nghĩa, hay thay

        Con cáo độc lại ca ngợi:

        Biết nhau thật thành tín

        Khen nhau rất thật ḷng,

        Cùng tía như vàng bột

        Ăn mặc đây phải không?

        Bấy giờ, cách đó không xa, có một vị Đại tiên sống từ lâu nơi chốn vắng vẻ, tịch tĩnh, dốc tu tập hành đạo, nghe con cáo độc và con quạ đen tán tụng nhau, ḷng thầm nghĩ: “Bọn này ngang ngược, bày đặt chuyện khen ngợi nhau toàn là những lời rỗng tuếch, không một chút thành thật”, nên dùng kệ nói:

        Ta thường thấy nơi đây

        Miệng lưỡi của chúng mày

        Giấu ḿnh trong cây cối

        Ăn xác chết mỗi ngày.

        Con quạ giận dữ, làm kệ đáp vị Tiên nhân:

        Sư tử và Khổng tước

        Cũng lấy thịt làm mồi

        Bọn chúng đầu trọc hết

        Muốn sống phải thế thôi.

        Vị Tiên dùng kệ đáp lại:

        Rừng tạp thôi vô ngần

        Chim sợ đều lánh thân

        Chỗ bọn nai nương tựa

        Ĺa xa xác huỳnh môn.

        Bọn bây là hạ tiện

        Tụ về đây kiếm phần

        Cùng ăn xác thốii rữa

        Mà xưng là thượng nhân.

        Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Con cáo độc ngày ấy bây giờ là ông Điều-đạt, con quạ là ông Câu-ca-lợi, c̣n vị Tiên nhân ấy chính là Bồ-tát. Thời ấy, bọn chúng đă khen ngợi nhau, lấy trái làm phải, lấy phải làm trái, nay th́ cũng vậy.

Kinh 26: Đức Phật Thuyết Giảng về Việc Thầy T-kheo Bị Bệnh

        Nghe như vầy:

        Một thời Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Khi ấy, có một vị Tỳ-kheo bị bệnh nặng mà chỉ một thân một ḿnh, không có ai chăm nom hoặc lo giúp về thuốc men, quần áo, ăn uống. Ông không thể ngồi dậy được, mọi sự bài tiết hầu như tự xuất, nằm dài trên giường, quay nh́n bốn bên, chẳng thấy một ai đến gần, liền tự than thở:

        -Hiện giờ thân ta quả là không có ai đến cứu giúp cả!

        Tôn giả A-nan nghe được, liền đến bạch với Đức Phật:

        -Thưa Đức Đại Thánh, được như thân con hôm nay là chưa từng có. Thưa Đức Như Lai đại từ đại bi, hiện có một vị Tỳ-kheo bị bệnh nặng, đang mong được sự cứu giúp, săn sóc.

        Đức Phật nói:

        -Nhiều đời kiếp về trước kia, Ta đă từng cứu giúp cái khổ về bệnh tật của vị Tỳ-kheo này rồi, đến hôm nay cũng vậy. Về thời quá khứ xa xưa, ở chốn thanh vắng, tịch tĩnh, có nhiều vị thần tiên đạt được năm thứ thần thông, cùng nhau tu học. Nơi chốn riêng lẻ ấy, mỗi mỗi người đều tự khuyến khích hỗ trợ lẫn nhau, ai ai cũng đem các thứ trái cây ḿnh kiếm được để cùng cung cấp đủ cả, lại c̣n trù tính khi bị bệnh tật th́ chăm sóc, chữa trị cho nhau. Bây giờ, có một Phạm chí trẻ tuổi cầu học, dù có ai bị bệnh hoạn nguy cấp, cũng không thèm ngó qua. Khi người Phạm chí này có việc nguy ngập th́ không có ai cứu giúp, chỉ trước sau một thân một ḿnh, không có bè bạn. Một hôm khác, ông bị bệnh, không có người săn sóc, chạy chữa, cũng không ai cho trái cây để ăn. Lúc ấy có một vị Tiên nhân đạt năm thứ thần thông, là bậc tôn trưởng ở đấy, thấy như vậy, tự nghĩ: “Người này thật cô độc, không ai giúp đỡ cả”.

        Cảm thấy thương xót, ngài liền đến chỗ người bị bệnh, hỏi:

        -Này ông Phạm chí tuổi trẻ, lúc ông khỏe mạnh, nghe ai có chuyện ǵ hầu như chẳng thèm thăm hỏi, vậy ông có bạn bè thân thích ǵ chăng?

        Người ấy liền đáp:

        -Dạ không, thưa bậc Tôn trưởng, con không có bạn bè thân thích ǵ cả, mà cha mẹ thân thuộc bà con th́ ở cách đây xa lắm!

Lại hỏi:

        -Các ông Phạm chí cùng chung sống ở đây, không lấy t́nh thân hữu kết làm tri thức với nhau sao?

        Đáp:

        -Thưa không!

        Vị Tôn trưởng nói:

        -Không tạo t́nh thân hữu, không có một người bạn tri thức nào cả, thế là thế nào? Ông xem những người khác, ai ai cũng đều kính trọng, ai ai cũng lo việc giúp lẫn nhau, chỉ riêng ông là lẻ loi, cô độc, không một ai cứu giúp.

        Rồi vị Tiên nhân đỡ người trẻ tuổi này ngồi dậy đem về chỗ ở của ḿnh, khuyên giải ông ấy hăy yên tâm, lại nhờ những người quen biết lo liệu việc chữa trị. Vị Tiên làm bài kệ:

        Bỏ gia đ́nh, vợ con

        Xuất gia, dục không c̣n

        Bậc tôn túc là cha

        Anh em là đồng môn.

        Ở chung cùng Phạm chí

        Chẳng cùng nhau kết thân

        Khi bệnh tật nguy khốn

        Cô độc, ai đỡ đần.

        Xét kỹ ngươi thấy đó

        Phạm hạnh là bạn gần

        Đến đâu cũng được kính

        Cùng nhau thường hỏi han.

        Khi đó, Đức Thế Tôn đến thẳng chỗ vị Tỳ-kheo bị bệnh nặng hỏi:

        -Nay ông bị bệnh thế đă có ai săn sóc về thuốc men, giường chiếu ǵ chăng? Tỳ-kheo bị bệnh thưa:

        -Con thật cô độc, không một ai săn sóc, cũng không có thuốc men ǵ cả. Gia đ́nh con ở rất xa, mà con đă ĺa bỏ cha mẹ, lại không có anh em, không bạn bè, không người láng giềng nên chẳng một ai gần gũi.

        Đức Thế Tôn lại hỏi:

        -Lúc c̣n khỏe mạnh, ông có hay săn sóc, thăm hỏi các người bị bệnh không?

        Thưa:

        -Dạ không!

        Đức Thế Tôn bảo:

        -Lúc khỏe mạnh, ông cũng chẳng chăm sóc, thăm hỏi những người bị bệnh, nên nay ông bị bệnh th́ không một ai săn sóc lại cho ông cả! Thiện ác đối đăi nhau, tội phước luôn báo ứng, sống nên tạo ân qua lại, t́nh nghĩa dứt th́ mọi cái đều lạt lẽo. Nhưng Phật v́ cứu khổ cho tất cả chúng sinh trong ba cơi, độ thoát họ ra khỏi năm đường mà lại bỏ không cứu ông sao? Đời trước, Ta đă cứu ông, bây giờ th́ cũng vậy!

        Rồi Đức Phật đỡ vị Tỳ-kheo ngồi dậy, tính dùng nước để rửa ráy. Lúc ấy, chỉ trong khoảnh khắc, vị Đế Thích hốt nhiên hiện xuống, muốn thay Đức Phật để rửa ráy cho vị Tỳ-kheo kia. Đức Phật nói với Đế Thích:

        -Ông ở trên cơi trời, trong chốn sạch sẽ, tinh khiết, đâu có thể làm cái việc rửa ráy giúp nơi chỗ hôi thối ô uế được?

        Trời Đế Thích đáp:

        -Nghe Đức Thế Tôn nói là vị Tỳ-kheo này vốn không hề biết chăm sóc, giúp đỡ người bệnh tật, nên nay bị bệnh th́ chịu cảnh cô độc, không ai cứu giúp. Đức Phật đă dốc cứu khổ cho tất cả chúng sinh trong mười phương, công đức đầy đủ, không chỗ thiếu thốn, mà Ngài c̣n chăm sóc cho vị Tỳ-kheo ấy, huống ǵ tôi chưa thoát khỏi ṿng tội phước, mà lại không dốc làm phước sao?

        Rồi Phật dùng tay rửa ráy cho vị Tỳ-kheo, Đế Thích xối nước, đưa vị ấy nằm lại chỗ cũ, cho uống thuốc, bệnh giảm bớt dần, lại v́ ông ấy mà giảng kinh pháp, khiến ông liền đắc đạo. Đức Thế Tôn dùng bài kệ khen:

        Thấy bệnh phải đến thăm

        Hỏi han việc nguy nan

        Thiện ác có báo ứng

        Muốn quả phải trồng nhân.

        Thế Tôn là từ phụ    

        Kinh pháp là mẹ hiền

         Đồng học là huynh đệ

        Nhân đó được độ liền.

        Đức Phật thuyết giảng như thế, không ai là không vui mừng lănh hội.

Kinh 27: Đức Phật Thuyết Giăng về Chuyện Ông Thẩm Lơa H́nh

        Nghe như vẩy:

        Một thời Đức Phật du hóa tại khư lâm viên Kỳ-đà cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Bây giờ, có một vị quốc vương cùng với một người nữ Phạm chí sinh được một đứa con trai, đặt tên là Chí Thành, người này theo học một phái ngoại đạo là phái lơa h́nh, lấy đó làm tên, gọi là Lơa H́nh Tử. Ông ấy trí tuệ thông minh, có sự hiểu biết khác lạ hơn người, ở những nơi chốn thuyết giảng luôn hàng phục được nhiều đối tượng, đối với các thứ kinh điển không chỗ nào là không thông tỏ, tiếng tăm được bàn tán khắp trong ngoài triều, thấu đến tai Đức Thế Tôn.

        Người theo phái lơa h́nh kia có bốn chị em do Phạm chí sinh, đều theo học các phái ngoại đạo: Một tên là Thao Than, hai là Hưng Tham, ba là Kim Thành, bốn là Thành Tuyết. Lơa H́nh Tử sai bốn người này đến chỗ Đức Phật, muốn ḍ xét Đức Thế Tôn nên hắn buộc họ phải tiếp nhận các phép tắc, cùng học kinh điển để sau này về nói lại cho hắn. Lúc ấy, bốn chị em bàn với nhau:

        -Chúng ta đến chỗ ông Sa-môn Cù-đàm để ḍ xét về những hành động, cách thức sinh hoạt tu học, cố nắm lấy chỗ sở trường, sở đoản của ông ấy.

        Bàn xong, họ liền đến chỗ Đức Phật, ĺa bỏ gia đ́nh, thảy đều xin làm Sa-môn, thọ giới pháp đầy đủ. Bấy giờ, Đức Thế Tôn thường lấy các việc đời trước để dẫn dụ nhằm khai thị giáo hóa họ, chỉ rơ cội nguồn, chỗ các căn phải theo cùng gốc của mọi công đức, nhờ đó họ dứt bỏ hết mọi thái độ cao ngạo, kiêu mạn, chứng được quả A-la-hán. Khi ông Lơa H́nh Tử hỏi các chị em về công việc ḍ xét ra sao th́ những người con gái ấy đă dùng không biết bao nhiêu lời hay tốt để tán thán Đức Thế Tôn, ca ngợi sự nhiệm mầu không ǵ hơn của kinh điển và giới luật do Phật dạy. Lơa H́nh Tử chẳng chịu nghe lời tán thán của họ. Hắn nói:

        -Nhiệm vụ của các ngươi đến đó là để ḍ xét và làm rối loạn đạo pháp, nay th́ ngược lại, các ngươi đă bị ông Thế Tôn thu phục làm cho mê hoặc, bị lừa dối rồi! Ví như có người vào trong nước nhằm để rửa bỏ mọi thứ dơ bẩn, làm cho thân thể được sạch sẽ, nhưng trái lại th́ bị chết ch́m trong ấy. Các ngươi là như vậy đó! Muốn đến ḍ xét để hủy hoại ư đạo, xem xét mọi hành động, cách sinh hoạt để nắm lấy cái sở trường, sở đoản của họ, ngược lại, các ngươi đă bị ông Cù-đàm mê hoặc, tự đắm ch́m để chết trong ấy, không thể cứu được nữa rồi! Ví như có người đi vào rừng cây trái, muốn hái được nhiều quả ngon, nhưng lại bị các loài thú dữ như cọp, sói ăn thịt mất xác chẳng c̣n trở về. Các ngươi cũng thế! Các ngươi đến đó là nhằm ḍ xét ông Sa-môn Cù-đàm, nắm lấy phép tắc, mọi sinh hoạt, cái hay cái kém để về nói lại với ta, nhưng trái lại th́ bị ch́m ngập trong ấy, bị ông Cù-đàm mê hoặc. Ví như đối với loài rắn hổ mang, trùng độc hoặc người hung hăn hăy c̣n có thể gần gũi, tin tưởng, vui thích, có thể có được các phép tốt lành, yên ổn, chứ c̣n đối với ông Thế Tôn Cù-đàm th́ mong cầu có được công đức ấy tức ư nghĩa của sự yên ổn th́ chắc chắn là không thể được!

        Các người con gái đáp:

        -Đạo đức của Đấng Thế Tôn trừ khử được cho con người các độc hại của loài rắn dữ, các thứ lỗi lầm, ô uế, khiến cho mọi người đạt được yên ổn, tịch tĩnh. Hư không c̣n có thể có tỳ vết, chứ Đức Như Lai Thế Tôn th́ chưa từng có chút thiếu sót, sai lầm. Nam nữ, ai được nh́n thấy Ngài không ai là không được yên vui. Ngài đă v́ chúng tôi mà thuyết giảng những ư nghĩa mầu nhiệm, tuyên dương đạo pháp khiến chúng tôi rất vui mừng, nên cung kính đảnh lễ xin quy y.

        Bấy giờ, các vị Tỳ-kheo Tăng thưa bày đầy đủ với Đức Phật:

        -Thưa Đức Thế Tôn, chúng con thấy ông ngoại đạo Lơa H́nh Tử dùng những lời không tốt để bài báng đạo giáo của Đức Phật, lại quở trách những người con gái kia: Nào là tại sao các ngươi lại quy mạng ông Thế Tôn, nào là các ngươi phải quan sát mọi sinh hoạt ở đây, phải nắm lấy chỗ mạnh, chỗ yếu của Phật để báo lại cho ta biết, nào là các ngươi trái lại đă bị mê hoặc, đă bị chết ch́m trong ấy không thể tự cứu được.

        Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Lơa H́nh Tử sai bốn người có gái ấy đến là nhằm ḍ xét Ta, muốn nắm lấy chỗ hơn kém của Ta. Nhưng Ta không chút tỳ vết th́ t́m đâu ra khuyết điểm. Ta nhân đấy liền khai thị giáo hóa cho, khiến cả bôn người đều được độ, chứng được đạo quả Vô trước.

        Đức Phật kể:

        -Về đời xa xưa, có một vị quốc vương tên là Ca-lân cùng một vị quốc vương khác kết oán thù với nhau. Muốn phá hoại vị quốc vương kia nên vua Ca-lân sai bốn người con gái trẻ trung, diễm lệ, nhan sắc tuyệt vời đến thăm ḍ để nắm lấy chỗ mạnh, chỗ yếu của nhà vua ấy, ngầm làm giặc bên trong. Đám nữ đó đến chỗ vua A-chi và được vua chấp thuận. Vua A-chi có bà Thái hậu đáng kính, đoan chánh, đẹp đẽ, ai cũng tôn quư, uy thần lồng lộng, phước đức thù thắng vô lượng, không có chút tỳ vết, nhơ uế, nhu ḥa hiền hậu, tiếng lành vang xa. Các con gái của vua Ca-lân ca ngợi:

        -Công đức của vua A-chi thật trên đời hiếm có, danh tiếng đồn xa, tám phương, trên dưới đâu đâu cũng vang dậy. Phụ vương chúng tôi húy là Ca-lân, cùng sai chúng tôi đến để hầu hạ, phụng sự đại vương. Phụ vương chúng tôi dặn: “Đức độ của vua A-chi thù thắng, vi diệu, khó nghĩ kịp, không có vết nhơ, hiền hậu, không hung bạo, nhẫn nhục, trong lành, đặc biệt có tài biện luận với mọi người, nghe đến tên vua th́ ai cũng bái phục”, nhưng cha chúng tôi chẳng chịu nghe lời.

        Có nước kia thuộc dưới quyền của vua A-chi, là một nước lớn, tên nước là Hư không, nước này có một vị đại thần tên là Tế- na, trí tuệ thông minh, thông đạt không ai b́ kịp, ứng đối nhanh nhẹn, làm phụ thần cho vua. Khi đó, vua Ca-lân không nghe theo lời các con gái, bỏ đến thẳng biên giới nước lớn của đại thần Tế- na, cùng với cả đoàn người vây chung quanh. Nhà vua hỏi kẻ bề tôi bên cạnh:

        -Ta tự mở cửa ra đi đến cửa của kẻ khác, vậy th́ phải làm sao đây?

Kẻ bề tôi bên cạnh tâu:

        -Không nên sợ hăi, Thiên tử cứ yên tâm! Ví như sư tử trong rừng chẳng hề sợ cây cối, nay ta ở đây cũng lại như vậy. Thành quách yên ổn, được bảo vệ kỹ, khỏi phải lo lắng ǵ cả.

        Rồi làm bài kệ:

        Tự mở cửa nước nhà

        Vào đất nước người ta

        Dựa A-lan nước lớn

        Như sư tử rừng già.

        Muốn giúp mà được giúp

        Tự nhiên không sợ ǵ

        Hân Dũng, quốc vương ấy

        Được yên ổn dài lâu.

        Mọi người tha hồ bàn luận, lời nói lan đi khắp nơi. Vua A-chi nghe vua Ca-lân v́ của cải và tiếng tăm mà khởi ư đến đó, nên than:

        Việc này rất tốt

        Mầu nhiệm khó lường

        Danh đức lưu khắp

        Không c̣n tai ương.

        An trụ nơi pháp

        Không nên phô trương

        Tất có điều gian!

        Lại tự hỏi:

        -Nay đây các vị Tiên nhân, các vị Thần của Thiên đế đều du hành đến cơi nước của vua Ca-lân. Các vị ấy uy thần lớn lao, nên biết được đức hạnh của ta, nhất định phải cho ta thắng lợi, c̣n vua Ca-lân kia th́ bị phá bỏ, phải tự hàng phục.

        Lúc ấy, vua A-chi tự nghĩ: “Các vị Tiên nhân kia trước sau chẳng hề nói dối. Chư Tiên nhân nói rằng ta sẽ đạt được thắng lợi, công đức ấy thật là vô lượng, chắc chắn là như thế đấy.”

        Các bề tôi đáp:

        -Thưa vâng, đại vương! Tiên nhân là người chí thành nhất định khôn? nói dối.

        Và đọc bài kệ:

        Đám Ca-lân đắc thắng

        Hàng phục dựa vào đây

        Vua A-chi thất thế

        Tiên lại nói thế này.

        A-chi thắng, không mất

        Lời chân thực, hay thay

       Tại sao nói được vậy

        Tự nhiên lời nêu bày.

        Vua Trời phải biết đó

        Lời chí thành đến đây

        Hành động không phóng túng

        Thắng lợi phải được thôi.

        Lại nói vua A-chi

        Thắng lợi phải đến tay

        Chí thành thế do đâu

        Lại v́ ta giải ngay.

        Các đại thần đáp:

        -Chưa từng được nghe hay sao, các vị Tiên nhân mất Thánh đức, rất là cứng cỏi khó cảm hóa, tay cầm kiếm bén, dáng dấp thật đáng sợ. Bạc nam tử trượng phu, chính v́ dân chúng nương theo gốc nơi đức độ của nhà vua mà quyết làm cho đối phương hàng phục, không dùng nhiều lời mà chúng tự quay về nẻo chánh. Vua A-chi ấy là một vị đại trượng phu, mọi phương tiện kế hoạch trù liệu cũng lại như vậy. Hơn nữa, quyến thuộc của nhà vua luôn ḥa thuận, vâng lời chỉ dạy, không có khác ḷng, không có tâm chia rẽ, những việc làm đều cao cả, uy đức lồng lộng. Giá như vua A-chi không được thắng lợi, th́ nay xin vua trời hăy tận mắt nh́n thấy nhà vua dũng mănh, kế sách phương tiện quyền biến hơn người, nhất định không thể bị phá hoại được. Ví thử không tin, th́ khi đă tận mắt thấy rơ sẽ không c̣n nghi ngờ ǵ.

        Bèn đọc bài kệ khen:

        Kế sách rất cao thâm

        Biết th́ tinh tấn thêm

        A-chi vang đức nhẫn

        Hóa giải các giận hờn

        Vua A-chi được hết

        Ca-lân làm sao bằng.

Bấy giờ, vua Ca-lân chẳng hề tuyên chiến, tự dấy khởi binh tướng kéo thẳng đến nước vua A-chi, th́ binh sĩ của Hân Dũng, là vị đại thần phụ tá, vốn thông minh trí tuệ, dũng mănh tinh tấn, ḷng dạ cao cả, ḥa hợp không hề chia rẽ. Hơn nữa, bản thân vua A-chi cũng dũng mănh hơn người, đó là sức mạnh thần thánh, nên nhất định phải thắng vua Ca-lân. Vua Ca-lân chịu phục, tự quy mạng bái yết, thả hết những người đă bắt sống được. Khi ấy, trời Đế Thích đọc kệ khen:

        Nhẫn nhục Thánh hiền khen

        Hóa giải mọi giận hờn

        Vua Ca-lân quy phục

        A-chi thắng hoàn toàn.

        Đức Phật bảo với các vị Tỳ-kheo:

        -Nên biết vua Ca-lân lúc ấy nay là ông Thẩm Lơa H́nh Tử, vua A-chi là bản thân Ta, đại thần Hân Dũng nay là Tôn giả Xá-lợi- phất, Đế Thích là Tôn giả A-nan. Thời ấy theo nhau kết làm bạn bè, giáo hóa đạo lư cho nhau, đến hôm nay cũng vậy.

        Đức Phật thuyết giảng như thế, không ai là không hoan hỷ lănh hội.

Kinh 28: Đức Phật Thuyết Giảng về Sứ Giả Của Cái Bụng

        Nghe như vầy:

        Một thuở Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Bấy giờ, lúa gạo của nước này giá cả tăng vọt, dân chúng đói khát, các vị Tỳ-kheo của Đức Phật muốn phân tán ra đi du hóa đến các nước khác để an cư. Hiền giả A-nan là bậc nghe rộng biết nhiều, đối với giáo pháp luôn tận lực lănh hội, có biện tài vô ngại. Khi Đức Phật thuyết giảng kinh, Hiền giả A-nan đă giúp rất nhiều người thọ nhận ư nghĩa của kinh điển, tinh tấn không ai b́ kịp. Khi ấy Hiền giả A-nan tự nghĩ: “Giá như Đức Thế Tôn đến một nước nào đó để có cuộc sống an ổn th́ ở khu vực khác sẽ có vô số người mất đi chỗ nương tựa của đạo đức, mặc dù các vật dụng sinh hoạt th́ không hề thiếu thốn. C̣n nếu Đức Như Lai lại dừng ở nước Xá-vệ này an cư trong năm, th́ nhiều chỗ được an ổn, tạo nên cái gốc cho đạo đức.”

        Lúc ấy Đức Thế Tôn v́ thương xót muôn dân, muốn cứu giúp họ, nên Ngài quyết định ở lại thành Xá-vệ với vua Ba-tư-nặc, quần thần và dân chúng. Hiền giả A-nan đến chỗ quốc vương tŕnh bày đầu đuôi sự việc ấy. Vua Ba-tư-nặc nghe lời của Hiền giả A-nan, nên thỉnh Phật và đại chúng Tỳ-kheo ở lại đây ba tháng, bao nhiêu món ăn thức uống nhà vua đều lo đầy đủ, bệnh hoạn th́ cung cấp thuốc men, tùy theo nhu cầu tất cả mọi thứ, mọi chỗ đều an lành. Đức Phật và các vị Tỳ-kheo an cư tại thành Xá-vệ trong ba tháng như thế không hề thiếu thốn. Các vị Tỳ-kheo trong ḷng tự nghĩ: “Công đức của Hiền giả A-nan khó ai b́ kịp, làm được việc chưa từng có, hành động quyền biến, biết được thời cơ, hiểu rơ lư luận, khuyến hóa được vua Ba-tư-nặc cúng dường Đức Thế Tôn và đại chúng Tỳ-kheo trong mùa an cư ba tháng được yên ổn, khiến trong chín mươi ngày ấy, đại chúng Tỳ-kheo không có ǵ phải suy nghĩ, tất cả đều được bảo vệ và cung cấp đầy đủ, nhờ đó các Tỳ-kheo ai cũng được yên tâm tu học, không phải du hóa tới các nước khác.”

        Đức Phật biết rơ là các Tỳ-kheo đang bàn luận về việc này, nên đi đến chỗ các vị Tỳ-kheo và hỏi:

        -Các ông đang hướng về ai mà bàn bạc như vậy?

        Đại chúng Tỳ-kheo liền đem đầy đủ sự việc tŕnh bày với Đức Như Lai. Đức Phật nói với các vị Tỳ-kheo:

        -Hiền giả A-nan không phải chỉ mỗi đời này mới hành động quyền biến, nắm lấy thời cơ, mà đời trước cũng đă từng làm như thế. Đức Phật kể:

        -Vào đời quá khứ xa xưa, ở nước Ba-la-nại có vị vua tên là Phạm Đạt, là bậc có phước đức lớn, tiếng tốt đồn xa. Bấy giờ trong nước gặp lúc đói kém, giá lúa gạo đắt đỏ, dân chúng đói khát, kẻ ăn xin rất nhiều, không lấy ǵ để cung cấp cho đủ. Nhà vua vui ḷng làm công việc bố thí, tức th́ mười phương, bốn hướng tụ lại để xin đông nhiều như mây nổi, nhà vua cứ theo mức độ tiêu dùng mà cung cấp. Bố thí như vậy liên tục không hề dừng nghỉ. Lúa gạo dần dà trở nên quư hiếm, trời lại chuyển sang nắng hạn dữ dội, không một giọt mưa rơi, mùa màng mất trắng, dân chúng đói khát khốn cùng, kẻ ăn xin ngày càng nhiều thêm. Họ kéo nhau đến trước cung vua, ở đây kho lẫm cũng sạch trơn. Lúc ấy, các quan lại đều bàn với nhau:

        -Nay theo ư của quốc vương, th́ kẻ ăn xin nào đến là phải bố thí cho họ, không để họ phải nản ḷng. Nhưng trời hạn hán chẳng mưa, kẻ ăn xin th́ quá nhiều, lúa gạo th́ khan hiếm mà kho lẫm th́ lại trống rỗng, đất nước sắp đến lúc bại hoại chăng!

        Thế rồi, các đại thần v́ muốn bảo vệ đất nước, nên cùng đến chỗ nhà vua tâu tŕnh đầy đủ lời ḿnh vừa bàn trên:

        -Việc bố thí của vua bây giờ xin hăy ngừng lại, dựa vào một số biện pháp để giữ trật tự, đợi sau này được mùa, lúc ấy mới bố thí tiếp.

        Nhà vua bảo:

        -Việc bố thí của ta không thể dừng lại được. Ta đă có chí nguyện bố thí, sao lại làm trái với bản tâm của ta được. Hơn nữa, họ đến đây để xin ăn, sao nỡ khiến họ thất vọng? Nếu như không có người đến xin th́ ta bố thí cho ai?

Các đại thần cùng bàn với nhau:

        -Chúng ta phải cùng nhau t́m ra kế sách, làm cho các người nghèo không c̣n đến xin nữa, th́ mới chấm dứt được t́nh trạng này.Trong khi đó th́ nhà vua vẫn tiếp tục bô thí, chưa từng chậm trễ, trong ḷng tự nguyện: “Mong sao cho các kho chứa lúa gạo không bị hao hụt.” Cùng lúc, các quan pháp minh yết cáo, thông báo cho các nơi xa gần biết là không được đến chỗ nhà vua xin ăn, kẻ nào dám đến xin th́ đều bị tội chết, thấy đem bêu giữa chợ.

        Hành khất các nơi xa đến nước này, nghe được thông báo như thế nên chẳng dám đi xin ăn nữa. Không được gặp nhà vua, họ càng ưu sầu, buồn thảm, hỏi các vị đại thần xem đúng là có lệnh này không. Lại hỏi cha mẹ, thật có lệnh cấp bách không được đi xin ăn chăng?

        Đáp rằng:

        -Có đấy! Chẳng được đi xin ăn.

        Những người đi xin lại nói:

        -Nếu có lệnh đến những phương xa, th́ phải có các quan sứ. Hiện khắp nơi, khắp chốn các kho lúa, lương thực đều đủ cả. Nay các quan trong triều này như muốn chỉ để riêng ḿnh tiêu dùng, nên ban ra lệnh ác bảo các nơi xa, những người đi xin ăn nghèo cùng không được đến cửa vua để xin ăn, nếu ai liều đi xin th́ phải tội chết. Tuy vậy, các người sứ từ phương xa đến đều thấy các kho lẫm đều c̣n đầy.

        Lời nói lần lượt truyền nhau nên mọi người đều biết đây là lệnh của các quan trong triều đề ra chứ không phải là nhà vua.

        Có một vị Phạm chí đói khổ đă lâu, muốn đi xin ăn để cứu mạng sống ḿnh. Ông đi khắp nơi xin ăn để c̣n chu cấp cho vợ con, giá như vào lúc giá gạo rẻ, xin ăn dễ, được nhiều, c̣n khi lúa gạo khan hiếm, xin ăn khó được, phải chạy ngược xuôi khắp nơi, không chỗ nào là không t́m đến mà cũng chỉ vừa đủ nuôi mạng sống, ḷng ông lo lắng chẳng nói nên lời. Vợ ông lúc đó nói với ông:

        -Ông thật khổ nhọc, đi xin ăn gặp lúc gay go, không chỗ nào là không đến xin vậy mà chẳng được ǵ. Sao không tới chỗ vua mà xin ăn, nghe nói quốc vương ta mong muốn có người đến xin, không hề trái ư người xin bao giờ.

        Vị Phạm chí đáp lời vợ:

        -Bà chẳng nghe hay sao? Quốc vương đă có lệnh không cho người đến cửa vua xin ăn nữa. Tuy các người sứ ở phương xa đến đều được thấy rơ là lúa gạo trong kho c̣n đủ để cấp thí, những ai đi xin th́ liền bị chém đầu.

        Vị Phạm chí nói tiếp:

        -Thân tôi hôm nay muốn được b́nh an chứ không muốn bị nguy hại. C̣n nếu muốn mong chờ nơi nhà vua th́ có thể lại bị hủy nhục đấy!

        Vợ ông đáp:

        -Như các quan lại trong triều thông báo cho các nơi xa được biết, vậy chỉ có những người ở xa mới được tới trước, c̣n các người khác th́ không cho. Sao ông không tự nói rằng ḿnh từ phương xa đến, muốn được gặp vua để tâu tŕnh, có thể được miếng ăn đây.

        Bấy giờ, vị Phạm chí nghe theo lời vợ, cầm gậy, đội mũ của quan phụng sứ, đến thẳng cửa cung vua. Quan giữ cửa hỏi:

        -Ồng ở đâu đến đây?

        Đáp:

        -Tôi là phụng sứ từ xa đến.

        Quan phụng sứ vào tâu với vua rơ đầu đuôi về người ấy, tức th́ trở ra hỏi rất rơ:

        -Ông từ chốn nào đến, hiện nay cả mười sáu nước lúa gạo đều khan hiếm, nước nào cũng lo giữ biên giới của ḿnh làm sao mà đến, từ nước nào mà đến được?

        Quan giữ cửa đă hỏi đầy đủ như thế. Người Phạm chí đáp:

        -Được nghe và khâm phục đức hạnh của nhà vua, nên mặc kiểu phụng sứ mà đến.

        Quan giữ cửa lại hỏi:

        -Ở biên giới nước này có thể nghe được nước kia sao?

        Đáp:

        -Làng xóm thành ấp th́ có thể biết được đầy đủ. Giả sử chỉ v́ ḿnh thôi th́ xin nguyện vua Trời, một ḿnh cầu xin kiếm ăn là đủ rồi. Tôi muốn gặp được vua nên đến đây để cầu kiến.

        Quan giữ cửa hỏi nữa, ông cũng đáp như vậy. Nhà vua cho gặp, vị Phạm chí liền vào. Vua hỏi ông:

        -V́ ai mà phụng sứ đến đây?

        Vị Pham chí thưa: -Cầu xin không sợ hăi, như ngài chịu hứa nghe th́ mới dám tâu vua chỗ sai đến.

        Nhà vua bảo:

        -Hăy nói rơ nguồn cơn, đừng sợ hăi.

        Nhà vua lại hỏi:

        -Ai là người sai ông đến đây?

        Vị Phạm chí tâu:

        -Đại vương muốn biết chăng? Chính bụng dạ tôi sai đến.

        Khi ấy, vị Phạm chí liền nói kệ:

        Mọi người cầu tài lợi

        Gặp giặc giữ, oán hờn

        Ta bị bụng sai đến

        Xin vua tha cho thần.

        Ai thế lực lớn nhất

        Ai kia cao cả hơn

        Tôi thật là phúc sứ (Sứ giả của cái bụng)

        Vua chớ trách tội thần.

        Chư Phật và Duyên giác

        Các đệ tử Thánh nhân

        Rời bỏ nơi tịch tĩnh

        Vào thành thị xin ăn.

        Cùng khốn không chỗ dựa

        Thân sống gặp khổ nạn

        Nay tôi làm phúc sứ

        Xin tha, hỡi tôn nhân!

        Vua nghe rất thương xót ông, dùng kệ đáp:

        Phạm chí, ta cho ngươi

        Trâu cái năm trăm đôi

        Cùng nghé con đầy đủ

        Đâu thể không cho ngươi.

        Ta v́ các sứ giả

        Cấp cho chỗ nghèo thôi

        V́ sứ giả, làm sứ

        Cho thêm không sợ ǵ.

        Đức Phật bảo cho các Tỳ-kheo biết:

        -Ông Phạm chí lúc đó nay là Hiền giả A-nan, vua Phạm Đạt nay là vua Ba-tư-nặc. Thời ấy Hiền giả A-nan đă khai thị giáo hóa khiến nhà vua rất vui mừng, kính ngưỡng vô cùng. Đến bây giờ đây, tại nước này, Hiền giả A-nan lại nêu bày chỉ dẫn cho vua Ba-tư-nặc, mặc dù lúa gạo khan hiếm, mà nhà vua vẫn cúng dường cho Đức Thế Tôn và đại chúng Tỳ-kheo trong ba tháng, không có chỗ nào thiếu thốn. Vậy cho nên các vị Tỳ-kheo phải học hỏi thực hiện các lời nói hiền lành, dịu dàng, ḥa ái, phải lựa lời khéo léo làm câu phương tiện giáo hóa. Đó là lời dạy của chư Phật.

        Đức Phật thuyết giảng như vậy, không ai là không hoan hỷ lănh hội.

Kinh 29: Đức Phật Thuyết Giảng về Chuyện Người Đệ Tử Qua Đời

        Nghe như vầy:

        Một thời Đức Phật du hóa tại khu lâm viên Kỳ-đà cấp cô độc thuộc nước Xá-vệ, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi vị.

        Lúc ấy, một vị Tỳ-kheo có một người đệ tử tánh t́nh hiền hậu, công đức thù thắng, ư chí hành động luôn đúng nẻo nhân từ đức độ, tâm dốc cầu sự an tịnh, bản thân thường theo hầu hạ vị Ḥa thượng, trong các lúc hành hóa hay nghỉ ngơi, luôn cung kính thuận hợp, tinh tấn không ai b́ kịp, thuận theo giáo pháp, chẳng hề dám trái mạng thầy. Do v́ mạng ngắn, bởi v́ đời trước đă gieo thiếu nhân lành nên thọ mạng mỏng ít, c̣n tuổi ấu thơ mà đă qua đời, liền được sinh lên cơi trời Đao-lợi. Vừa sinh lên cơi Trời, ông đă quan sát nhận thấy ở cơi này cũng không có ǵ là bền vững lâu dài, chỉ thấy lửa đang cháy to, nên ông thầm nghĩ: “Ta vốn có sở nguyện nhưng không được như ư, chẳng đạt được cứu cánh, cùng với thầy lành bạn tốt không thể giữ nhau được, nay lại phải bỏ đi để theo bạn xấu. Như thế là đă xa rời các bậc Ḥa thượng chí tôn, bậc A-di-lê và các bạn lành khác, như những người tu phạm hạnh,Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Thanh tín sĩ, Thanh tín nữ, bốn chúng đệ tử của Phật. Đức Phật Thế Tôn trí tuệ vô biên, hiểu biết tất cả, hiệu là Như Lai Chí Chân Chánh Đẳng Chánh Giác. Nay đă xa rời bậc Đại Thánh Thế Tôn ấy, các bậc Ḥa thượng, thầy, bạn và các đồng học mà từ vô sô" kiếp rất khó gặp, khó thấy, cho dù cùng sinh ra ở thế gian này cũng chẳng thể gặp được. Cũng không thể được nghe thuyết giảng các kinh điển thâm diệu, sâu xa vô lượng mà ta chưa từng nghĩ đến. Miệng Ngài không phát ra lời mà làm cho mọi người được yên ổn, để cùng được dẫn dắt, giáo hóa, dùng trí tuệ phân biệt để thuyết giảng các pháp duyên khởi, mỗi mỗi đều giải rơ. Ta từ vô số kiếp, vốn đă gieo nhân nên những chỗ chưa được nghe, thấy, rốt cuộc đều được giải rơ. Ta may mắn được gặp vị Ḥa thượng nên đă lănh hội được kinh điển giới luật ấy, bỏ nhà xuất gia làm Sa-môn, chẳng đến được chỗ siêu việt khác thường, như vậy những điều ta phải tạo dựng chẳng đến nơi đến chốn. Nay ta há lại phải buông thả các hành động của ḿnh sao? Nay ta nên trước đến chỗ Đức Thế Tôn trọn ḷng học hỏi nghĩa lư kinh điển th́ sẽ tự hiểu được cái nợ kiếp trước mà cảm thương cho thân phận của ḿnh.”

        Rồi ngay đêm ấy, bằng oai thần chói lọi, sáng chiếu rất xa, ông đến chỗ Đức Thế Tôn, cúi đầu đảnh lễ rồi đứng sang một bên. Đức Phật biết được ḷng ông chân chánh thuần thục, vui thích đạo pháp, nên Ngài thuyết giảng về Tứ diệu đế: Khổ, Tập, Tận, Đạo. Ông liền ngộ được diệu nghĩa của bốn chân lư. Lúc ấy, Đức Thế Tôn dựa vào căn gốc để phân tích cho ông hiểu. Ông chứng được đạo quá, vui mừng hớn hở, thọ tŕ giới luật, cúi đầu đảnh lễ, đi quanh Đức Phật ba ṿng, rồi bỗng nhiên biến mất.

        Trong khi đó, ḷng vị Ḥa thượng nghĩ đến tánh hạnh, công đức của người đệ tử mà thương cảm, kết thành ưu sầu, rơi nước mắt như mưa, không thể tự giải tỏa được. Tất cả những lời khuyên giải chung quanh đều không thể làm nguôi được mối ưu tư ấy. Khi đó, các vị Tỳ-kheo bèn đến tŕnh bày với Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn bảo:

        -Này ông Tỳ-kheo, lại Ta hỏi đây! V́ sao ông sầu năo, không thể tự giải tỏa được?

        Vị Tỳ-kheo ấy thưa:

        -Thưa Đức Thế Tôn, người đệ tử của con rất là lương thiện, đàng hoàng, hiển lành, nhân đức, ôn ḥa, danh tiếng đạo đức khó lường, chưa đạt được cứu cánh, nửa chừng mạng yểu, do đó con buồn lo, cứ măi chất chứa.

        Đức Phật bảo vị Tỳ-kheo:

        -Chớ nên măi buồn lo! V́ sao như vậy? V́ người đệ tử của ông đă đạt đến cứu cánh rồi! Ông ấy được sinh lên cơi trời, nửa đêm hôm nay đă đến chỗ Phật, uy thần lồng lộng, hào quang chiếu sáng rất xa, cúi đầu làm lễ và đứng sang một bên. Ta đă v́ vị Thiên tử ấy mà thuyết giảng kinh pháp, phân tích đầy đủ, rộng răi về Tứ diệu đế, bấy giờ, vị Thiên tử ngay nơi ṭa ngồi đă thành tựu được pháp Thánh cao tột. Đức Phật v́ vị Tỳ-kheo ấy nói rơ đầu đuôi, khiến ông tức thời hoan hỷ, dứt hết mọi nỗi buồn lo, chẳng c̣n rơi lệ.

        Khi Đức Thế Tôn giảng dạy cho vị Tỳ-kheo kia dứt trừ bao mối lo lắng sầu năo, th́ các vị Tỳ-kheo khác tâm niệm:

        -Chúng ta đă được chứng kiến một việc chưa từng có, Đức Đại Thánh Thế Tôn đă dùng pháp dược vô thượng để trị lành hẳn bịnh sầu năo của vị Tỳ-kheo ấy. Do người đệ tử của ông ta bị bệnh qua đời, ông đau buồn sầu năo không thể giải được, gặp Đức Phật Thế Tôn th́ các khổ hoạn kia đều tiêu trừ hết. Quả là Bậc Như Lai Chí Chân Chánh Đẳng Chánh Giác, cho nên dù đến hàng vạn kiếp ca ngợi công đức của Phật cũng không thể hết được!

        Đức Phật từ xa biết các vị Tỳ-kheo đang bàn luận như thế, liền đi đến hỏi:

        -Các ông tụ hội bàn bạc chuyện ǵ vậy?

        Các vị Tỳ-kheo thưa với Đức Phật:

        -Thưa Thế Tôn, chúng con hội họp lại đây để ca ngợi công đức của Đức Phật là bậc Thánh tôn quư thật không lường, Phật đă hóa độ cho những người chưa được độ, cứu giúp những ai chưa giải thoát, diệt trừ những ǵ chưa được dứt trừ, trị liệu tất cả những bệnh tham dâm, giận dữ, si mê, là vị thầy thuốc vô thượng, dùng các pháp dược để trị các thứ tâm bịnh, như vừa trị tuyệt được nỗi âu lo buồn khổ của vị Tỳ-kheo, khiến vị ấy vui mừng hớn hở,không thể tự kiềm chế được.

        Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:

        -Các vị có biết v́ sao ngày nay vị Tỳ-kheo ấy thấy đệ tử ḿnh qua đời mà cảm động, kết thành ưu sầu, chẳng thể tự giải không? Chỉ riêng có Phật Thế Tôn mới biết được túc mạng đời trước của hai người này, cũng lại như vậy.

        Đức Phật kể:

        -Về quá khứ xa xưa, ở một nơi chốn vắng vẻ nọ, có một con voi mẹ sinh con, voi con ra đời chưa bao lâu th́ voi mẹ chết. Cách chỗ ấy không xa là chỗ ở của một Tiên nhân, là bậc đầy đủ oai thần, công đức, luôn có tâm đại bi thương xót muôn loài, xa thấy voi con mất mẹ, vừa cử động chân bước chập chững đây đó, không thể tự sống được. Ông liền t́m cách cứu giúp, đi đến chỗ voi con, lấy nước cho uống, hái quả cho nó ăn. Khi ấy, voi con dần dà trở nên nhân ḥa, hiền lành, công đức thù thắng, vui cùng nghĩa lư, muốn được an ổn, không có âu lo, dứt hết các phiền năo. Bấy giờ, vị Tiên nhân cùng chung sống với voi, thân h́nh nó phát triển lớn dần, lông lá mượt mà th́ biết đem nước ngọt, trái cây ngon cúng dường vị Tiên nhân trước, rồi mới ăn sau, tới lui ân cần, hầu hạ, phụng sự không hề trễ năi, khiến vị Tiên nhân rất thương xót voi con, thấy đức hạnh nó như vậy nên ông thương yêu nó như con, ngắm nh́n nó không chán, yêu quư vô hạn.

        Lúc đó, trời Đế Thích có ư nghĩ: “Vị Tiên nhân này tâm ư đều đặt ở con voi con, luôn nghĩ đến nó không hề chán, nay ta có thể làm mất voi con đi khiến ông ấy phải buồn rầu khổ năo.” Thế là trời Đế Thích thị hiện thi hành việc đó, hóa phép khiến con voi con đột nhiên lăn ra chết, máu loang đầy đất. Vị Tiên nhân thấy con voi con chết th́ ưu sầu không nói năng, rơi lệ ngắn dài không thể khuây giải được. Các vị Tiên nhân khác biết việc đều tới khuyên can, nhưng không thể dứt được mối ưu sầu của vị Tiên nhân ấy, ông lại chẳng chịu ăn uống ǵ cả. Khi ấy, trời Đế Thích đang ở giữa hư không, liền v́ vị Tiên nhân mà nói kệ:

        Hiền giả đă bỏ nhà

        Đến đây không quyến thuộc

        Các Tiên giữ pháp luật

        Buồn chết không tốt đâu.

        Giả sử buồn âu sầu

        Khiến chết sống lại được

        Th́ họp lại thương khóc

        Nhưng khóc không tái sinh.

        Quen rồi đều lặng thinh

        Để cùng voi con trọn

        Chút ân cần lân mẫn

        Không thể không buồn rầu.

        C̣n khóc đến chết theo

        Ḱa có người khóc đó

        Người trí biết tự chế

        Sao Tiên lại khóc thương

        Trời Đế Thích làm cho vị Tiên nhân kia sầu năo rồi, liền khiến voi con sống lại như cũ. Khi ấy, vị Tiên nhân thấy voi con sống lại, nên vô cùng hớn hở, vui mừng hết mực, không c̣n ưu sầu nữa. Trời Đế Thích liền v́ vị Tiên nhân nói bài tụng:

        Đánh tan sầu cho ông

        Sầu thương chất đầy ḷng

        Nay Hiền giả hết nạn

        Buồn thương con trừ xong.

        Nay đă ĺa sầu năo

        Và thân thuộc đủ đông

        Ông hôm nay vui vẻ

        Nh́n voi sống thong dong.

        Trời Đế Thích lại nói kệ tiếp:

        Ta cảm thương cho ông

        Muốn trừ nỗi đau ḷng

        Nên bày nhân duyên ấy

        Thêm lợi cơi bụi hổng.

        Người sáng hiểu rơ đấy

        Ân ái sinh khổ ḷng

        Trong ngoài quan sát kỹ

        Muốn được biến hóa thông

        Đức Phật bảo các vị Tỳ-kheo:

        -Vị Tiên nhân thời ấy nay là vị Ḥa thượng đó, con voi con là người đệ tử, c̣n trời Đế Thích chính là thân Ta, ngày đó gặp nhau, bây giờ cũng thế.

        Đức Phật nêu giảng như vậy, không ai là không hoan hỷ lănh hội.

QUYỂN III

 

previous.png   back_to_top.png   next.png

[ TRANG CHỦ | KINH ĐIỂN | ĐẠI TẠNG KINH | THẦN CHÚ | HÌNH ẢNH | LIÊN LẠC ]