S2.1-480135.jpg

HOME | 中文主頁 | 經典 | ENGLISH | SUTRA | CHỬ VIỆT | KINH ĐIỂN | GALLERY | CONTACTS ]

KINH NHÂN DUYÊN TIÊN NHÂN NHẤT THIT TRÍ QUANG MINH

TỪ TÂM KHÔNG ĂN THỊT

Hán dịch:Khuyết danh, căn cứ bản chép đời Tần

Việt dịch: Linh-Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh

Số : 0183

 

Trang Chủ

Kinh Điển

Đại Tạng Kinh

Thần Chú

Hình Ảnh

Liên Lạc

 

        Tôi nghe như vầy:

        Một thời Đức Phật ở tại tinh xá Tự tại thiên tự, thôn Di-da-nữ, đạo tràng Tịch diệt, nước Ma-già-đề.

        Bấy giờ có con của Bà-la-môn Ca-ba-lợi tên là Di-lặc. Di-lặc bó thân h́nh sắc vàng óng, đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp, thân tỏa ra ánh sáng bạc và trang điểm ṿng vàng, oai quang vô lượng ging như núi bằng bạc trắng, ông đi đến chỗ Đức Phật.

        Khi y Đức Thế Tôn cùng với một ngàn hai trăm năm mươi vị Tỳ-kheo đi kinh hành trong rừng, lại có năm trăm Phạm chí búi tóc. Từ xa mọi người đều trông thấy Di-lặc tướng hảo thanh tịnh, oai nghi tề chỉnh, năm vóc sát đất như núi bạc đổ xuống, tạo thành một khoảng không gian quư báu như đóa hoa bằng vàng, hoa vàng đài vàng, bảy báu làm quả, ở trong đài gác, có âm thanh vi diệu nói kệ:

        Con thấy Đức Mâu-ni

        Diện mạo thường thanh tịnh

        Tướng trăm phước kỳ đặc

        Thế gian không sánh bằng,

        Bụi phiền năo dứt sạch

        Trí tuệ đă viên măn

        Con thường cung kính lễ

        Thân tâm chẳng mỏi lười,

        Năm vóc cúi sát đất

        Mong được tối an lạc

        Thoát khổ không lo sợ

        Kính lễ Thích-ca Văn.

        Lúc ấy Phạm chí thấy nghe sự kiện này bạch Phật:

        -Bạch Thế Tôn, vị đồng tử này uy nghi tề chỉnh, ánh sáng vô lượng không khác ǵ Đức Phật, ban đầu nhờ Đức Phật nào mới phát đạo tâm và thọ tŕ kinh điển ǵ? Cúi xin Thế Tôn giải nói cho chúng con biết.

        Đức Phật bảo Phạm chí Thức Càn:

        -Ông hăy lắng nghe và khéo suy nghĩ. Ta sẽ phân tích, giải nói cho ông được hài ḷng.

        Vào thuở quá khứ vô lượng, vô biên a-tăng-kỳ kiếp, có cơi nước tên là Thắng Hoa Phu, Đức Phật hiệu là Di-lặc, thường dùng pháp Tứ vô lượng tâm giáo hóa tất cả chúng sinh. Đức Phật Di-lặc thuyết kinh Từ Tam-muội Quang Đại Bi Hải Vân, nếu có người nghe được kinh này có thể vượt qua được trăm ức vạn kiếp tội khổ sinh tử, nhất định đạt đến quả vị Phật không có nghi ngờ.

        Trong nước kia có đại Bà-la-môn tên Nhất Thiết Trí Quang Minh, trí tuệ thông đạt, hiểu biết nhiều kinh. Ông ta có khả năng tinh xảo tất cả sáu mươi bốn ngành kỹ nghệ của thế gian, nghe nói có Đức Phật ra đời thuyết kinh Từ Tam-muội Quang Đại Bi Hải Vân, người Bà-la-môn này liền đem tất cả đề tài nghị luận trong đời để hỏi Đức Phật kia. Ông dùng hết lời biện luận vẫn không thể khuất phục được Đức Phật. V́ vậy, ông ta rất tin phục Đức Phật và xin làm đệ tử Ngài và phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Ông bạch cùng Đức Phật:

        -Con nay ở trong giáo pháp Phật, tŕ tụng kinh Đại Từ Tam- muội Quang Đại Bi Hải Vân. Con nguyện đem công đức này ở đời vị lai quá vô s kiếp sẽ đặng thành Phật hiệu Di-lặc.

        Từ đó Nhất Thiết Trí Quang Minh từ bỏ gia đ́nh, đi vào núi sâu, để tóc dài làm tướng tu hành Phạm hạnh. Trong suốt tám ngàn năm ông chỉ khất thực nuôi thân, sống đời thiểu dục vô sự, nhất tâmchuyên niệm tụng kinh này.

        Khi ấy trong nước có mưa to và sao chổi xuất hiện. Quốc vương v́ hoang dâm nên sao chổi càn quét, mưa triền miên không dứt làm nước lớn trào dâng. V Tiên nhân trong suốt bảy ngày vẫn ngồi lặng yên không đi khất thực được. Lúc đó, trong rừng có năm trăm con thỏ trắng, một con thỏ chúa. Hai mẹ con thỏ chúa thấy đă bảy ngày vị Tiên nhân không ăn nên nói:

        -Nay vị Tiên nhân v́ Phật đạo, cho nên đă nhiều ngày nhịn đói, e tánh mạng khó sng. Ngọn cờ pháp sắp găy ngă, biển giáo pháp sắp khô cạn. Ta nay phải v́ sự tồn tại của đại pháp Vô thượng mà không tiếc thân mạng.

        Liền nói cùng các thỏ:

        -Tất cả các pháp hữu vi đều vô thường. Chúng sinh chưa từng v́ pháp nên yêu mến thân sinh tử rỗng không. Ta nay mun rằng tất cả chúng sinh làm chiếc cầu lớn cúng dường Pháp sư khiến Chánh pháp được trường tồn.

        Lúc bấy giờ thỏ chúa dùng lời kệ nói với bầy thỏ:

        Nếu có loài súc sinh

        Được nghe tên chư Phật

          Xa ĺa ba đường ác

        Không sinh tám chỗ nạn.

        Nếu nghe pháp, phụng hành

        Sinh chỗ thường gặp Phật

        Tin pháp không nghi hoặc

        Quy y Hiền, Thánh Tăng,

        Tùy thuận các giới hạnh

        Như vậy mau thành Phật

        Ắt đến đại Niết-bàn

        Thường hưởng vui vô thượng.

        Thỏ chứa nói kệ xong, báo với bầy thỏ:

        -Ta nay muôn đem thân cúng dường pháp, tất cả các ngươi nên tùy hỷ. V́ sao? Ta từ nhiều kiếp mất vô s thân. V́ ba độc khiến phải làm chim làm thú, sinh tử hư giả, chưa từng v́ pháp. Ta này mun v́ pháp Vô thượng cho nên xả bỏ thân mạng cúng dường Pháp sư.

        Khi ấy Thần núi rừng chất cỏ thơm để thỏ chúa thiêu thân. Mẹ con thỏ chúa đi ṿng quanh vị Tiên nhân bảy ṿng rồi thưa:

        -Bạch Đại sư, con xin v́ pháp cúng dường Tôn giả.

        Tiên nhân hỏi:

        -Ngươi là súc sinh, tuy có tâm Từ nhưng ngươi hăy nói v́ sao có nhân duyên này?

        Thỏ chúa đáp:

        -Tự con đem thân cúng dường nhân giả, v́ pháp tồn tại lâu dài sẽ khiến chúng sinh được nhiều lợi ích.

        Thỏ mẹ lại nói với thỏ con:

        -Con có thể tùy ư đi t́m nước cỏ, nhớ chú tâm tư duy, chánh niệm Tam bảo.

        Thỏ con nghe mẹ nói, quỳ xuống thưa mẹ:

        -Như mẹ đă nói: Muốn cúng dường đại pháp Vô thượng, con cũng mun cúng dường.

        Nói những lời này xong, thỏ con tự nhảy vào trong lửa. Thỏ mẹ cũng nhảy theo.

        Trong lúc Bồ-tát xả thân, đất trời chuyển động lớn. Cho đến cơi trời Sắc giới và chư Thiên mưa hoa để cúng dường.

        Sau khi thịt hai mẹ con thỏ đă chín, Thần núi rừng bạch Tiênnhân:

        -Mẹ con thỏ chúa v́ muốn cúng dường cho nên đă nhảy vào lửa. Bây giờ thịt đă chín, ngài có thể dùng được.

        Khi Tiên nhân nghe vị thần kia nói, ḷng nghẹn ngào thương xót, đặt kinh sách trên lá cây rồi nói kệ:

        Thà phải đốt thân làm hoại mắt

        Nỡ nào giết hại, ăn chúng sinh

        Chư Phật đă thuyết kinh từ bi

        Dạy người luôn sống với hạnh Từ.

        Thà phá hoại đầu, xương, tủy, năo

        Chẳng đành ḷng ăn thịt chúng sinh

        Chư Phật đă dạy: Ai ăn thịt

        Người này do thiếu hạnh Từ bi

        Sống đời ngắn ngủi, thân hay bệnh

        Ch́m đắm tử sinh, Phật chẳng thành.

        Tiên nhân nói kệ xong phát thệ nguyện:

        -Con nguyện đời đời không có ư tưởng sát sinh và không bao giờ ăn thịt.

        Tiên nhân liền nhập tam-muội Bạch quang minh từ và nguyện:

        -Nguyện đến khi thành Phật, con sẽ chế giới không ăn thịt.

        Phát nguyện xong, Tiên nhân tự nhảy vào hầm lửa cùng chết với hai thỏ. Lúc ấy trời đất chấn động sáu cách. Nhờ thần lực của chư Thiên cho nên cây cí phát ra ánh sáng vàng rực rỡ chiếu khắp ngàn cơi nước. Nhân dân trong nước đều thấy ánh sáng vàng phát ra từ núi rừng nên đi t́m ánh sáng đó. Khi đến nơi họ thấy Tiên nhân và hai mẹ con thỏ đă chết trong đông lửa. Họ c̣n t́m được kinh Phật và bài kệ, đem về dâng lên vua. Vua nghe pháp này, truyền bá cho mọi người đều biết, khiến cho người nào học được pháp này đều phát tâm Vô thượng đạo chánh chân.

        Đức Phật dạy Thức Càn:

        -Ông nên biết, lúc bấy giờ thỏ trắng chúa nay chính là Phật Thích-ca Văn. Thỏ con tức La-hầu-la. Tiên nhân tụng kinh khi ấy, nay trong chúng này là Bà-la-môn Đại Bồ-tát Di-lặc. Sau khi Ta nhập Niết-bàn năm mươi sáu ức vạn năm, đến lúc ấy dưới cội Long hoa Bồ-đề, nơi ṭa Kim cang, trong vườn hoa ở tại quốc độ của Chuyển luân thánh vương Nhượng Khứ, vị ấy đắc thành Phật đạo và chuyển pháp luân vi diệu. Năm trăm con thỏ lúc ấy nay là năm trăm vị Tỳ-kheo như Ma-ha Ca-diếp... Hai trăm năm mươi thần rừng núi nay là Xá-íợi-phất, Mục-kiền-liên và hai trăm năm mươi Tỳ-kheo. Một ngàn vị quốc vương nay là một ngàn vị Bồ-tát như Bạt-đà-bà-la...

        Vua quan cùng nhân dân trong nước đó được nghe kinh từ khi Ta xuất thế cho đến Phật Lâu Chí, trong thời gian đó họ làm đệ tử thọ học giáo pháp và đắc đạo.

        Đức Phật bảo Thức Càn:

        -Bồ-tát cầu pháp phải trải qua nhiều kiếp tinh cần gian khổ, không tiếc thân mạng. Tuy theo nghiệp báo làm thân súc sinh nhưng thường v́ giáo pháp mà quên thân ḿnh, tự nhảy vào hầm lửa để cúng dường sẽ thoát khỏi tội sinh tử trong chín trăm vạn ức kiếp. Từ đó thường được ở trong ánh sáng của hằng hà sa s vô lượng chư Phật, trước hết ở trước Di-lặc sẽ được thành Phật đạo, th́ v́ sao các ông không siêng năng thực hành pháp?

        Khi Phật nói như vậy, Thức Càn và năm trăm Phạm chí cầu xin Phật cho xuất gia.

        Phật dạy:

        -Thiện lai.

        Tức th́ râu tóc của năm trăm Phạm chí tự rụng, trở thành Sa- môn. Đức Phật thuyết pháp cho họ nghe, tâm ư họ bỗng nhiên bùng mở và chứng đắc quả vị A-la-hán. Tám vạn chư Thiên cũng phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Trong chúng hội nghe Đức Phật thuyết pháp, ai ai cũng đều ca ngợi hạnh nguyện Bồ-tát.

        Tôn giả Xá-lợi-phất bạch Phật:

        -Lúc vị Tiên kia nhảy vào hầm lửa th́ sinh vào chỗ nào?

        Đức Phật bảo Xá-lợi-phất:

        -Lúc Tiên nhân nhảy vào hầm lửa liền sinh vào cơi Phạm thiên, khắp v́ tất cả chúng sinh mà thuyết pháp đại phạm, cho đến thành Phật chuyển đại phạm luân, thuyết kinh cũng tên là Từ Tam-muội Quang Đại Bi Hải Vân. Đức Phật này chế ra giới luật: Ai không thực hành hạnh từ bi th́ gọi là người phạm điều cấm. Nếu người ăn thịt sẽ phạm giới trọng, đời sau sinh vào chỗ thường phải nuốt ḥn sắt nóng, cho đến khi nào vị Tiên nhân thành Phật như kinh Di-lặc Bồ-tát Hạ Sinh Thuyết.

        Tôn giả A-nan nghe lời Phật dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy, kéo áo bày vai phải, quỳ gối, chắp tay hướng về Đức Phật bạch:

        -Kính bạch Đức Thế Tôn, khi Bồ-tát Di-lặc thành Phật sẽ thuyết giới pháp, chính là v́ tâm Từ bi chế ra giới không ăn thịt, hễ phạm là bị tội nặng. Thật là kỳ đặc! Trong đại chúng mọi người đều tán thành, ca ngợi. Chúng sinh ở nước kia giữ giới không ăn thịt, chúng con nguyện được sinh vào cơi nước ấy. Xin Đức Thế Tôn thọ kư cho chúng con.

        Tôn giả A-nan lại bạch Đức Thế Tôn:

        -Kinh này đặt tên là ǵ? Thọ tŕ như thế nào?

        Đức Phật dạy A-nan:

        -Giáo pháp này tên là Th Bồ-tát Bất Tích Thân Mạng Vị VôThượng Đạo (Bồ-tát thỏ không tiếc thân mạng v́ đạo Vô thượng). Cũng gọi là Nhất Thiết Trí Quang Minh Tiên Nhân Từ Tâm Nhân Duyên Bất Thực Nhục (Nhân duyên Tiên nhân Nhất Thiết Trí Minh từ tâm không ăn thịt). Hăy như vậy mà thọ tŕ.

        Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo nghe Đức Phật dạy đều hoan hỷ phụng hành.

 

 

back_to_top.png

 

HOME | 中文主頁 | 經典 | ENGLISH | SUTRA | CHỬ VIỆT | KINH ĐIỂN | GALLERY | CONTACTS ]